Thursday, February 27, 2014
Tuesday, February 25, 2014
Truyện Cổ Tích Về Abraham Và Con Cháu Của Abraham clip
Truyện Cổ Tích Về Abraham Và Con Cháu Của Abraham
Abraham אַבְרָהָם ابراهيم là tổ phụ của dân Do Thái và dân Ả Rập.
Tên ban đầu của ông là Abram אַבְרָם nghĩa là “cha cao quí” hoặc “người cha được tôn kính”.
Về sau ông được Ông Trời đổi tên thành Abraham, nghĩa là “cha của nhiều dân tộc”.
Ông Trời dành cho Abraham một lời hứa đặc biệt, ấy là bởi ông mà các dân tộc trong thế gian được hưởng phước.
Để tránh nạn đói đang hoành hoành trong vùng, Abraham tìm đến lánh nạn trong xứ Ai Cập. Vì e sợ nhan sắc của vợ mình sẽ khiến người Ai Cập mưu hãm hại ông, Abraham gọi Sarai là em gái. Kế sách này cũng không thể cứu Sarai khỏi tay Pharaoh, Sarai bị tiến cung trong khi Abraham được trọng thưởng với "nhiều chiên, bò, lừa đực, lừa cái, lạc đà, tôi trai và tớ gái". Nhưng khi Ông Trời "trừng phạt Pharaoh bị tai họa lớn", nhà vua để Abram và Sarai rời khỏi Ai Cập.
Sarai vì vẫn không có con, lời Ông Trời hứa với Abram rằng dòng dõi của ông sẽ thừa hưởng làm chủ đất xem ra là không thành. Người thừa kế duy nhất của ông là Eliezer thành Damascus, người từng được gia đình ông nuôi nấng. Nhưng lời hứa của Ông Trời là chính người do Abraham sinh ra là người kế nghiệp ông. Chương 15 của sách Sáng thế thuật lại lời cam kết long trọng của Ông Trời sẽ làm ứng nghiệm lời hứa của Ông Trời .
Tuy vậy Sarai, theo tập tục thời ấy, cho người tớ gái Hagar đến hầu Abram. Nhưng khi có thai, Hagar tỏ vẻ khinh miệt chủ mình. Sarai vì đã mang tiếng là người đàn bà hiếm muộn nên ngược đãi Hagar đến nỗi Hagar phải trốn đi. Ông Trời nhìn thấy nỗi thống khổ của Hagar, hứa rằng dòng dõi của Hagar sẽ đông đảo đến nỗi không thể đếm được và bảo nàng trở về. Ishmael, con của Hagar, là con đầu lòng của Abram, nhưng không phải là con của lời hứa, vì Ông Trời chỉ lập giao ước với Abram sau khi Ismael sinh ra. Về sau, Hagar và Ishmael vĩnh viễn rời bỏ nhà của Abram.
Ông Trời đổi tên Abram thành Abraham và Sarai thành Sarah khi Ngài lập giao ước cắt bao quy đầu , phong tục cắt bao quy đầu vẫn được tuân giữ cho đến ngày nay của dân Ả Rập và Do Thái. Đến thời điểm này, lời hứa Ông Trời dành cho Abraham được thông đạt chi tiết hơn, ấy là không chỉ dòng dõi của Abraham được "thêm nhiều quá bội" mà còn xác nhận dòng dõi này là do Sarah sinh ra. Như vậy, lời hứa của Ông Trời được ứng nghiệm qua Isaac, con của Sarah, mặc dù Ishmael sẽ trở nên một dân tộc lớn theo như lời Ông Trời hứa. Giao ước cắt bao quy đầu là cam kết song phương: nếu Abraham và hậu duệ tuân giữ giao ước thì Ông Trời của họ và sẽ ban cho họ đất hứa.
Abraham là một người giàu có, quyền thế và đạo hạnh, nhưng cũng mang trên mình những khiếm khuyết của con người chẳng hạn như khi lâm vào những tình huống khó khăn ông thường lo lắng và phạm sai lầm, đôi khi thiếu ngay thẳng và cũng có lúc sống như một người chồng vô tâm.
Abraham được xem là tổ phụ của dân tộc Do Thái, con trai ông, Isaac, sinh Jacob, và từ Jacob (được đổi tên thành Israel) sản sinh Mười hai Chi phái Israel.
Abraham được xem là tổ phụ của dân tộc Ả Rập, con trai ông, Ishmael, và từ Ishmael sản sinh mười hai con trai là nhưng những ông hoàng của sa mạc (nổi bật nhất là Nebaioth và Kedar), cùng với Midian, Sheba và các bộ tộc Ả Rập khác.
Là cha của Isaac và Ishmael, Abraham được xem là tổ phụ của dân Israel và các dân tộc Ả Rập lân cận.
Những ký thuật trong Sáng thế ký cho thấy dòng dõi của Isaac bị bao vây bởi các dân tộc thuộc dòng dõi Ishmael, thường là thù địch với nhau.
Truyện Cổ Tích Về Abraham Và Con Cháu Của Abraham
Truyện Cổ Tích Về Abraham Và Con Cháu Của Abraham
Abraham אַבְרָהָם ابراهيم là tổ phụ của dân Do Thái và dân Ả Rập.
Tên ban đầu của ông là Abram אַבְרָם nghĩa là “cha cao quí” hoặc “người cha được tôn kính”.
Về sau ông được Ông Trời đổi tên thành Abraham, nghĩa là “cha của nhiều dân tộc”.
Ông Trời dành cho Abraham một lời hứa đặc biệt, ấy là bởi ông mà các dân tộc trong thế gian được hưởng phước.
Để tránh nạn đói đang hoành hoành trong vùng, Abraham tìm đến lánh nạn trong xứ Ai Cập. Vì e sợ nhan sắc của vợ mình sẽ khiến người Ai Cập mưu hãm hại ông, Abraham gọi Sarai là em gái. Kế sách này cũng không thể cứu Sarai khỏi tay Pharaoh, Sarai bị tiến cung trong khi Abraham được trọng thưởng với "nhiều chiên, bò, lừa đực, lừa cái, lạc đà, tôi trai và tớ gái". Nhưng khi Ông Trời "trừng phạt Pharaoh bị tai họa lớn", nhà vua để Abram và Sarai rời khỏi Ai Cập.
Sarai vì vẫn không có con, lời Ông Trời hứa với Abram rằng dòng dõi của ông sẽ thừa hưởng làm chủ đất xem ra là không thành. Người thừa kế duy nhất của ông là Eliezer thành Damascus, người từng được gia đình ông nuôi nấng. Nhưng lời hứa của Ông Trời là chính người do Abraham sinh ra là người kế nghiệp ông. Chương 15 của sách Sáng thế thuật lại lời cam kết long trọng của Ông Trời sẽ làm ứng nghiệm lời hứa của Ông Trời .
Tuy vậy Sarai, theo tập tục thời ấy, cho người tớ gái Hagar đến hầu Abram. Nhưng khi có thai, Hagar tỏ vẻ khinh miệt chủ mình. Sarai vì đã mang tiếng là người đàn bà hiếm muộn nên ngược đãi Hagar đến nỗi Hagar phải trốn đi. Ông Trời nhìn thấy nỗi thống khổ của Hagar, hứa rằng dòng dõi của Hagar sẽ đông đảo đến nỗi không thể đếm được và bảo nàng trở về. Ishmael, con của Hagar, là con đầu lòng của Abram, nhưng không phải là con của lời hứa, vì Ông Trời chỉ lập giao ước với Abram sau khi Ismael sinh ra. Về sau, Hagar và Ishmael vĩnh viễn rời bỏ nhà của Abram.
Ông Trời đổi tên Abram thành Abraham và Sarai thành Sarah khi Ngài lập giao ước cắt bao quy đầu , phong tục cắt bao quy đầu vẫn được tuân giữ cho đến ngày nay của dân Ả Rập và Do Thái. Đến thời điểm này, lời hứa Ông Trời dành cho Abraham được thông đạt chi tiết hơn, ấy là không chỉ dòng dõi của Abraham được "thêm nhiều quá bội" mà còn xác nhận dòng dõi này là do Sarah sinh ra. Như vậy, lời hứa của Ông Trời được ứng nghiệm qua Isaac, con của Sarah, mặc dù Ishmael sẽ trở nên một dân tộc lớn theo như lời Ông Trời hứa. Giao ước cắt bao quy đầu là cam kết song phương: nếu Abraham và hậu duệ tuân giữ giao ước thì Ông Trời của họ và sẽ ban cho họ đất hứa.
Abraham là một người giàu có, quyền thế và đạo hạnh, nhưng cũng mang trên mình những khiếm khuyết của con người chẳng hạn như khi lâm vào những tình huống khó khăn ông thường lo lắng và phạm sai lầm, đôi khi thiếu ngay thẳng và cũng có lúc sống như một người chồng vô tâm.
Abraham được xem là tổ phụ của dân tộc Do Thái, con trai ông, Isaac, sinh Jacob, và từ Jacob (được đổi tên thành Israel) sản sinh Mười hai Chi phái Israel.
Abraham được xem là tổ phụ của dân tộc Ả Rập, con trai ông, Ishmael, và từ Ishmael sản sinh mười hai con trai là nhưng những ông hoàng của sa mạc (nổi bật nhất là Nebaioth và Kedar), cùng với Midian, Sheba và các bộ tộc Ả Rập khác.
Là cha của Isaac và Ishmael, Abraham được xem là tổ phụ của dân Israel và các dân tộc Ả Rập lân cận.
Những ký thuật trong Sáng thế ký cho thấy dòng dõi của Isaac bị bao vây bởi các dân tộc thuộc dòng dõi Ishmael, thường là thù địch với nhau.
Truyện Cổ Tích Về Abraham Và Con Cháu Của Abraham
Truyện Cổ Tích Về Abraham Và Con Cháu Của Abraham
[youtube]B5VY5ZBaQVU[/youtube]
Abraham אַבְרָהָם ابراهيم là tổ phụ của dân Do Thái và dân Ả Rập.
Tên ban đầu của ông là Abram אַבְרָם nghĩa là “cha cao quí” hoặc “người cha được tôn kính”.
Về sau ông được Ông Trời đổi tên thành Abraham, nghĩa là “cha của nhiều dân tộc”.
Ông Trời dành cho Abraham một lời hứa đặc biệt, ấy là bởi ông mà các dân tộc trong thế gian được hưởng phước.
Để tránh nạn đói đang hoành hoành trong vùng, Abraham tìm đến lánh nạn trong xứ Ai Cập. Vì e sợ nhan sắc của vợ mình sẽ khiến người Ai Cập mưu hãm hại ông, Abraham gọi Sarai là em gái. Kế sách này cũng không thể cứu Sarai khỏi tay Pharaoh, Sarai bị tiến cung trong khi Abraham được trọng thưởng với "nhiều chiên, bò, lừa đực, lừa cái, lạc đà, tôi trai và tớ gái". Nhưng khi Ông Trời "trừng phạt Pharaoh bị tai họa lớn", nhà vua để Abram và Sarai rời khỏi Ai Cập.
Sarai vì vẫn không có con, lời Ông Trời hứa với Abram rằng dòng dõi của ông sẽ thừa hưởng làm chủ đất xem ra là không thành. Người thừa kế duy nhất của ông là Eliezer thành Damascus, người từng được gia đình ông nuôi nấng. Nhưng lời hứa của Ông Trời là chính người do Abraham sinh ra là người kế nghiệp ông. Chương 15 của sách Sáng thế thuật lại lời cam kết long trọng của Ông Trời sẽ làm ứng nghiệm lời hứa của Ông Trời .
Tuy vậy Sarai, theo tập tục thời ấy, cho người tớ gái Hagar đến hầu Abram. Nhưng khi có thai, Hagar tỏ vẻ khinh miệt chủ mình. Sarai vì đã mang tiếng là người đàn bà hiếm muộn nên ngược đãi Hagar đến nỗi Hagar phải trốn đi. Ông Trời nhìn thấy nỗi thống khổ của Hagar, hứa rằng dòng dõi của Hagar sẽ đông đảo đến nỗi không thể đếm được và bảo nàng trở về. Ishmael, con của Hagar, là con đầu lòng của Abram, nhưng không phải là con của lời hứa, vì Ông Trời chỉ lập giao ước với Abram sau khi Ismael sinh ra. Về sau, Hagar và Ishmael vĩnh viễn rời bỏ nhà của Abram.
Ông Trời đổi tên Abram thành Abraham và Sarai thành Sarah khi Ngài lập giao ước cắt bao quy đầu , phong tục cắt bao quy đầu vẫn được tuân giữ cho đến ngày nay của dân Ả Rập và Do Thái. Đến thời điểm này, lời hứa Ông Trời dành cho Abraham được thông đạt chi tiết hơn, ấy là không chỉ dòng dõi của Abraham được "thêm nhiều quá bội" mà còn xác nhận dòng dõi này là do Sarah sinh ra. Như vậy, lời hứa của Ông Trời được ứng nghiệm qua Isaac, con của Sarah, mặc dù Ishmael sẽ trở nên một dân tộc lớn theo như lời Ông Trời hứa. Giao ước cắt bao quy đầu là cam kết song phương: nếu Abraham và hậu duệ tuân giữ giao ước thì Ông Trời của họ và sẽ ban cho họ đất hứa.
Abraham là một người giàu có, quyền thế và đạo hạnh, nhưng cũng mang trên mình những khiếm khuyết của con người chẳng hạn như khi lâm vào những tình huống khó khăn ông thường lo lắng và phạm sai lầm, đôi khi thiếu ngay thẳng và cũng có lúc sống như một người chồng vô tâm.
Abraham được xem là tổ phụ của dân tộc Do Thái, con trai ông, Isaac, sinh Jacob, và từ Jacob (được đổi tên thành Israel) sản sinh Mười hai Chi phái Israel.
Abraham được xem là tổ phụ của dân tộc Ả Rập, con trai ông, Ishmael, và từ Ishmael sản sinh mười hai con trai là nhưng những ông hoàng của sa mạc (nổi bật nhất là Nebaioth và Kedar), cùng với Midian, Sheba và các bộ tộc Ả Rập khác.
Là cha của Isaac và Ishmael, Abraham được xem là tổ phụ của dân Israel và các dân tộc Ả Rập lân cận.
Những ký thuật trong Sáng thế ký cho thấy dòng dõi của Isaac bị bao vây bởi các dân tộc thuộc dòng dõi Ishmael, thường là thù địch với nhau.
[youtube]B5VY5ZBaQVU[/youtube]
Abraham אַבְרָהָם ابراهيم là tổ phụ của dân Do Thái và dân Ả Rập.
Tên ban đầu của ông là Abram אַבְרָם nghĩa là “cha cao quí” hoặc “người cha được tôn kính”.
Về sau ông được Ông Trời đổi tên thành Abraham, nghĩa là “cha của nhiều dân tộc”.
Ông Trời dành cho Abraham một lời hứa đặc biệt, ấy là bởi ông mà các dân tộc trong thế gian được hưởng phước.
Để tránh nạn đói đang hoành hoành trong vùng, Abraham tìm đến lánh nạn trong xứ Ai Cập. Vì e sợ nhan sắc của vợ mình sẽ khiến người Ai Cập mưu hãm hại ông, Abraham gọi Sarai là em gái. Kế sách này cũng không thể cứu Sarai khỏi tay Pharaoh, Sarai bị tiến cung trong khi Abraham được trọng thưởng với "nhiều chiên, bò, lừa đực, lừa cái, lạc đà, tôi trai và tớ gái". Nhưng khi Ông Trời "trừng phạt Pharaoh bị tai họa lớn", nhà vua để Abram và Sarai rời khỏi Ai Cập.
Sarai vì vẫn không có con, lời Ông Trời hứa với Abram rằng dòng dõi của ông sẽ thừa hưởng làm chủ đất xem ra là không thành. Người thừa kế duy nhất của ông là Eliezer thành Damascus, người từng được gia đình ông nuôi nấng. Nhưng lời hứa của Ông Trời là chính người do Abraham sinh ra là người kế nghiệp ông. Chương 15 của sách Sáng thế thuật lại lời cam kết long trọng của Ông Trời sẽ làm ứng nghiệm lời hứa của Ông Trời .
Tuy vậy Sarai, theo tập tục thời ấy, cho người tớ gái Hagar đến hầu Abram. Nhưng khi có thai, Hagar tỏ vẻ khinh miệt chủ mình. Sarai vì đã mang tiếng là người đàn bà hiếm muộn nên ngược đãi Hagar đến nỗi Hagar phải trốn đi. Ông Trời nhìn thấy nỗi thống khổ của Hagar, hứa rằng dòng dõi của Hagar sẽ đông đảo đến nỗi không thể đếm được và bảo nàng trở về. Ishmael, con của Hagar, là con đầu lòng của Abram, nhưng không phải là con của lời hứa, vì Ông Trời chỉ lập giao ước với Abram sau khi Ismael sinh ra. Về sau, Hagar và Ishmael vĩnh viễn rời bỏ nhà của Abram.
Ông Trời đổi tên Abram thành Abraham và Sarai thành Sarah khi Ngài lập giao ước cắt bao quy đầu , phong tục cắt bao quy đầu vẫn được tuân giữ cho đến ngày nay của dân Ả Rập và Do Thái. Đến thời điểm này, lời hứa Ông Trời dành cho Abraham được thông đạt chi tiết hơn, ấy là không chỉ dòng dõi của Abraham được "thêm nhiều quá bội" mà còn xác nhận dòng dõi này là do Sarah sinh ra. Như vậy, lời hứa của Ông Trời được ứng nghiệm qua Isaac, con của Sarah, mặc dù Ishmael sẽ trở nên một dân tộc lớn theo như lời Ông Trời hứa. Giao ước cắt bao quy đầu là cam kết song phương: nếu Abraham và hậu duệ tuân giữ giao ước thì Ông Trời của họ và sẽ ban cho họ đất hứa.
Abraham là một người giàu có, quyền thế và đạo hạnh, nhưng cũng mang trên mình những khiếm khuyết của con người chẳng hạn như khi lâm vào những tình huống khó khăn ông thường lo lắng và phạm sai lầm, đôi khi thiếu ngay thẳng và cũng có lúc sống như một người chồng vô tâm.
Abraham được xem là tổ phụ của dân tộc Do Thái, con trai ông, Isaac, sinh Jacob, và từ Jacob (được đổi tên thành Israel) sản sinh Mười hai Chi phái Israel.
Abraham được xem là tổ phụ của dân tộc Ả Rập, con trai ông, Ishmael, và từ Ishmael sản sinh mười hai con trai là nhưng những ông hoàng của sa mạc (nổi bật nhất là Nebaioth và Kedar), cùng với Midian, Sheba và các bộ tộc Ả Rập khác.
Là cha của Isaac và Ishmael, Abraham được xem là tổ phụ của dân Israel và các dân tộc Ả Rập lân cận.
Những ký thuật trong Sáng thế ký cho thấy dòng dõi của Isaac bị bao vây bởi các dân tộc thuộc dòng dõi Ishmael, thường là thù địch với nhau.
Saturday, November 2, 2013
Chutzpah Do Thái
Theo bản mô tả của học giả người Do Thái Leo Rosten bằng tiếng Yiddish, thứ ngôn ngữ Slavơ của người Đức đã thất truyền từ lâu, “chutzpah” có nghĩa là “táo bạo, gai góc, trắng trợn, thần kinh, vô liêm sỉ mà không ngôn từ nào có thể miêu tả chính xác”.
Người nước ngoài sẽ chứng kiến sự cả gan này ở bất kỳ đâu trên đất Israel: trong cách các sinh viên đại học nói chuyện với giảng viên, nhân viên thách thức ông chủ, binh lính chất vấn sĩ quan chỉ huy và thư ký sửa lưng các bộ trưởng chính phủ. Ai mới đến Israel sẽ thấy người bản xứ thật thô lỗ. Người Israel sẽ không ngại ngần hỏi bạn bao nhiêu tuổi hay khoe căn nhà họ ở và xe họ đi giá bao nhiêu tiền. Tuy nhiên, đối với người Israel, đây không phải là sự cả gan mà là điều hết sức bình thường. Người Israel học được rằng sự trầm lặng sẽ có nguy cơ bị tụt hậu, dù là ở nhà riêng, trên giảng đường hay trong quân đội.
Điều này đặc biệt rõ trong cách người Israel gọi tên nhau. Jon Medved, một nhà đầu tư mạo hiểm và là doanh nhân người Israel, nói: “Bạn có thể hiểu được nhiều về bản chất một xã hội thông qua cách người dân gọi tên giới lãnh đạo của họ. Israel là nước duy nhất trên thế giới mà mọi nhân vật nắm quyền - bao gồm cả thủ tướng và các tướng lĩnh trong quân đội - đều được mọi người, kể cả dân chúng, gọi bằng biệt hiệu”. Cụ thể, biệt danh của Thủ tướng Benjamin Netanyahu và Ariel Sharon lần lượt là “Bibi” và “Arik”. Vị tham mưu trưởng trong quân đội Israel gần đây là Moshe Levi sở hữu biệt danh “Moshe VeHetzi”, nghĩa là Moshe-và-một-nửa, do ông này cao đến 1,98m.
Thái độ và sự thân mật của người Israel còn được bắt nguồn từ nền văn hóa khoan dung mà người Israel gọi là “thất bại có tính xây dựng” hay “thất bại thông minh”. Giới đầu tư Israel tin rằng nếu không thông cảm với hàng loạt những thất bại này thì sẽ khó lòng đạt được sự đổi mới thật sự. Thật vậy, một nghiên cứu vào năm 2006 của Đại học Harvard cho thấy những doanh nhân từng thất bại sẽ có cơ may thành công cao hơn 20% ở lần khởi nghiệp tiếp theo của họ. Đây là tỉ lệ cao hơn so với những người khởi nghiệp lần đầu và không quá thua kém so với những doanh nhân từng đạt được thành công trước đó. Israel được xem là môi trường tốt nhất Trung Đông - và là một trong những nơi tốt nhất thế giới - để mở một công ty mới, kể cả khi doanh nghiệp cũ của bạn bị phá sản. Điều này còn có thể hiểu rằng người Israel luôn không ngừng nỗ lực tìm kiếm cơ hội mới.
Shmuel Eden - người từng phụ trách Intel ở Israel đạt kim ngạch xuất khẩu hằng năm lên tới 1,53 tỉ đôla - đúc rút kinh nghiệm: “Tôi có thể khẳng định điều độc đáo nhất của Israel là nền văn hóa. Người dân Israel không có văn hóa quá kỷ luật. Từ thuở sơ khai, chúng tôi đã được dạy phải luôn nghi ngờ cái có sẵn, phải luôn đặt câu hỏi, tranh luận về mọi vấn đề và phải luôn sáng tạo”. Cuối cùng, ông kết luận: “Quản lý năm nhân viên người Israel luôn khó khăn hơn 50 người Mỹ. Vì người Israel luôn thử thách bạn mọi lúc - bắt đầu bằng những câu hỏi như: Tại sao ông là sếp của tôi, tại sao tôi không phải sếp của ông?”.
DAN SENOR - SAUL SINGER
(TRÍ VƯƠNG dịch)
Người nước ngoài sẽ chứng kiến sự cả gan này ở bất kỳ đâu trên đất Israel: trong cách các sinh viên đại học nói chuyện với giảng viên, nhân viên thách thức ông chủ, binh lính chất vấn sĩ quan chỉ huy và thư ký sửa lưng các bộ trưởng chính phủ. Ai mới đến Israel sẽ thấy người bản xứ thật thô lỗ. Người Israel sẽ không ngại ngần hỏi bạn bao nhiêu tuổi hay khoe căn nhà họ ở và xe họ đi giá bao nhiêu tiền. Tuy nhiên, đối với người Israel, đây không phải là sự cả gan mà là điều hết sức bình thường. Người Israel học được rằng sự trầm lặng sẽ có nguy cơ bị tụt hậu, dù là ở nhà riêng, trên giảng đường hay trong quân đội.
Điều này đặc biệt rõ trong cách người Israel gọi tên nhau. Jon Medved, một nhà đầu tư mạo hiểm và là doanh nhân người Israel, nói: “Bạn có thể hiểu được nhiều về bản chất một xã hội thông qua cách người dân gọi tên giới lãnh đạo của họ. Israel là nước duy nhất trên thế giới mà mọi nhân vật nắm quyền - bao gồm cả thủ tướng và các tướng lĩnh trong quân đội - đều được mọi người, kể cả dân chúng, gọi bằng biệt hiệu”. Cụ thể, biệt danh của Thủ tướng Benjamin Netanyahu và Ariel Sharon lần lượt là “Bibi” và “Arik”. Vị tham mưu trưởng trong quân đội Israel gần đây là Moshe Levi sở hữu biệt danh “Moshe VeHetzi”, nghĩa là Moshe-và-một-nửa, do ông này cao đến 1,98m.
Thái độ và sự thân mật của người Israel còn được bắt nguồn từ nền văn hóa khoan dung mà người Israel gọi là “thất bại có tính xây dựng” hay “thất bại thông minh”. Giới đầu tư Israel tin rằng nếu không thông cảm với hàng loạt những thất bại này thì sẽ khó lòng đạt được sự đổi mới thật sự. Thật vậy, một nghiên cứu vào năm 2006 của Đại học Harvard cho thấy những doanh nhân từng thất bại sẽ có cơ may thành công cao hơn 20% ở lần khởi nghiệp tiếp theo của họ. Đây là tỉ lệ cao hơn so với những người khởi nghiệp lần đầu và không quá thua kém so với những doanh nhân từng đạt được thành công trước đó. Israel được xem là môi trường tốt nhất Trung Đông - và là một trong những nơi tốt nhất thế giới - để mở một công ty mới, kể cả khi doanh nghiệp cũ của bạn bị phá sản. Điều này còn có thể hiểu rằng người Israel luôn không ngừng nỗ lực tìm kiếm cơ hội mới.
Shmuel Eden - người từng phụ trách Intel ở Israel đạt kim ngạch xuất khẩu hằng năm lên tới 1,53 tỉ đôla - đúc rút kinh nghiệm: “Tôi có thể khẳng định điều độc đáo nhất của Israel là nền văn hóa. Người dân Israel không có văn hóa quá kỷ luật. Từ thuở sơ khai, chúng tôi đã được dạy phải luôn nghi ngờ cái có sẵn, phải luôn đặt câu hỏi, tranh luận về mọi vấn đề và phải luôn sáng tạo”. Cuối cùng, ông kết luận: “Quản lý năm nhân viên người Israel luôn khó khăn hơn 50 người Mỹ. Vì người Israel luôn thử thách bạn mọi lúc - bắt đầu bằng những câu hỏi như: Tại sao ông là sếp của tôi, tại sao tôi không phải sếp của ông?”.
DAN SENOR - SAUL SINGER
(TRÍ VƯƠNG dịch)
Subscribe to:
Posts (Atom)














